Nam là một chàng trai trẻ lớn lên trong một gia đình nghèo khó ở vùng quê. Bố mất sớm, Nam được mẹ một tay nuôi dưỡng với bao nhiêu nhọc nhằn và hy sinh. Mẹ của Nam không phải là người phụ nữ giỏi thể hiện tình cảm bằng lời nói, nhưng những việc bà làm luôn chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến dành cho con.
Khi tốt nghiệp đại học, Nam được nhận vào làm việc tại một công ty lớn ở thành phố. Cuộc sống mới cuốn anh vào vòng xoáy công việc và các mối quan hệ xã hội, khiến anh dần ít về thăm mẹ. Những cuộc gọi hỏi thăm cũng thưa dần, và đôi khi chỉ là những câu nói qua loa: "Con bận lắm, khi nào con rảnh sẽ về."
Rồi một ngày, Nam được mời tham dự một buổi hội thảo về tình mẫu tử. Tại hội trường, một vị diễn giả nổi tiếng đã kể câu chuyện về bông hồng cài áo, nhấn mạnh ý nghĩa của việc trân trọng mẹ khi còn có thể. Kết thúc câu chuyện, diễn giả mời mọi người tự chọn một bông hồng để cài lên ngực áo. Hoa đỏ dành cho những ai còn mẹ, hoa trắng dành cho những ai mẹ đã khuất.
Nam bước lên, định chọn một bông hồng đỏ như một thói quen. Nhưng ngay lúc đó, hình ảnh mẹ anh hiện lên trong đầu. Anh chợt nhớ tới dáng mẹ còng lưng trên cánh đồng, những lần mẹ lặng lẽ gói ghém đồ ăn gửi lên thành phố, và đôi mắt buồn bã của mẹ khi tiễn anh đi. Nam bàng hoàng nhận ra đã quá lâu rồi anh không gọi điện hay về thăm mẹ. Một cảm giác tội lỗi tràn ngập trái tim anh.
Sau buổi hội thảo, Nam lập tức bắt xe về quê. Anh trở về trong một buổi chiều hoàng hôn, khi mẹ đang ngồi vá chiếc áo cũ bên hiên nhà. Nhìn thấy Nam, mẹ ngạc nhiên đến mức làm rơi cả chiếc kim. Bà cười, nụ cười móm mém nhưng rạng ngời hạnh phúc. "Con về rồi sao? Mẹ cứ nghĩ con lại bận việc..."
Nam ôm chầm lấy mẹ, nước mắt không ngừng tuôn. Anh nhẹ nhàng cài một bông hồng đỏ lên ngực áo mẹ, khẽ nói: "Mẹ à, con xin lỗi vì đã để mẹ đợi quá lâu. Từ nay con sẽ không để mẹ cô đơn nữa."
Từ hôm đó, Nam thường xuyên về thăm mẹ, quan tâm bà bằng những hành động nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa. Với Nam, bông hồng đỏ cài trên ngực áo không chỉ là biểu tượng của tình mẫu tử, mà còn là lời nhắc nhở phải trân trọng mẹ khi bà còn ở bên.