Mỗi sáng sớm, mẹ dậy từ lúc trời còn chưa sáng, lặng lẽ chuẩn bị hàng hóa. Tiếng bước chân nặng nhọc của mẹ vang lên trên con đường đất gồ ghề, còn Hùng vẫn ngủ say trong chiếc chăn ấm. Cậu bé chỉ biết rằng mỗi tối mẹ đều mang về cho mình một phần quà nhỏ — có thể là một chiếc bánh, một quả xoài, hay chỉ đơn giản là một củ khoai nướng thơm phức.
Nhưng Hùng không hiểu rằng, để có được những đồng tiền ít ỏi đó, mẹ đã phải đi bao nhiêu dặm đường, chịu đựng bao nhiêu cái nắng gay gắt của mùa hè hay những cơn mưa xối xả của mùa mưa. Nhiều lúc, gánh hàng không bán hết, mẹ vẫn cố gắng gom đủ tiền để đóng học phí cho Hùng, dù điều đó đồng nghĩa với việc bà phải nhịn ăn.
Một ngày nọ, Hùng tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa mẹ và một người hàng xóm:
"Chị khổ quá, bán cả ngày mà chỉ đủ tiền ăn. Sao không cho thằng Hùng nghỉ học đi, chị?"
"Dù khổ mấy, tôi cũng không để nó phải nghỉ học. Chỉ cần nó có tương lai tốt đẹp, tôi khổ thế nào cũng chịu được."
Hùng lặng người, nước mắt rưng rưng. Đó là lần đầu tiên cậu hiểu được những hy sinh to lớn của mẹ. Từ hôm đó, Hùng chăm học hơn, không còn đòi hỏi quà vặt như trước nữa. Cậu cũng cố gắng phụ mẹ bán hàng khi có thời gian rảnh.
Nhiều năm sau, Hùng tốt nghiệp đại học với tấm bằng xuất sắc và nhận được công việc ổn định. Ngày lĩnh tháng lương đầu tiên, Hùng mang về một chiếc xe đạp mới cho mẹ, thay cho đôi chân và đôi vai đã mỏi mòn vì gánh hàng rong suốt bao năm. Cậu ôm lấy mẹ, nghẹn ngào nói:
Mẹ cười, đôi mắt rưng rưng hạnh phúc, nhưng bàn tay gầy guộc vẫn nhẹ nhàng xoa đầu Hùng: