Hùng là một nhân viên văn phòng ở thành phố. Công việc bận rộn, áp lực cuộc sống khiến cậu dần xa rời những ngày thơ bé yên bình bên mẹ. Từ khi rời quê lên thành phố học đại học, rồi đi làm, những lần cậu về thăm mẹ ngày càng thưa dần. Dù vậy, mẹ chưa từng trách móc, chỉ lặng lẽ viết thư gửi cậu mỗi khi nhớ con.
Nhưng Hùng không biết điều đó, vì chưa bao giờ nhận được những lá thư ấy.
Một ngày nọ, Hùng nhận được tin mẹ đột ngột nhập viện. Cậu vội vã gác mọi công việc, bắt xe về quê. Đến bệnh viện, cậu thấy mẹ nằm trên giường, gương mặt hốc hác nhưng đôi mắt vẫn ánh lên niềm vui khi nhìn thấy con trai.
Sau khi mẹ dần hồi phục, Hùng ở lại quê vài ngày để chăm sóc mẹ. Trong lúc dọn dẹp căn phòng nhỏ của mẹ, cậu bất ngờ tìm thấy một hộp gỗ cũ. Bên trong là một chồng thư, được gấp gọn gàng, từng lá thư đều đề tên cậu. Hùng cầm lên đọc, và nước mắt lăn dài khi những dòng chữ viết tay của mẹ hiện lên trước mắt.
Mẹ viết:
"Hùng của mẹ, con trên thành phố sống có tốt không? Mẹ nhớ con lắm, nhưng mẹ biết con bận rộn nên không dám làm phiền."
"Hùng ơi, hôm nay mẹ làm món cá kho con thích nhất, chỉ tiếc là không có con ở nhà để cùng ăn. Mẹ mong một ngày con sẽ về, để mẹ lại được thấy con cười."
Mỗi lá thư là một lời nhắn gửi đầy yêu thương, là nỗi nhớ nhung của mẹ dành cho Hùng, nhưng tất cả đều chưa được gửi đi. Hùng nhận ra rằng mẹ đã âm thầm dõi theo và mong chờ mình suốt bao năm, nhưng cậu thì mãi mải mê với những lo toan riêng mà quên mất mẹ đang cô đơn biết nhường nào.
Tối hôm ấy, Hùng ngồi bên mẹ, nắm lấy đôi tay gầy guộc, nói trong nghẹn ngào:
Mẹ mỉm cười, xoa đầu Hùng:
Từ hôm đó, Hùng thường xuyên gọi điện hỏi thăm mẹ, cố gắng sắp xếp công việc để về quê nhiều hơn. Cậu hiểu rằng không có thành công nào đáng giá nếu như cậu để mất đi khoảng thời gian quý báu bên mẹ.