Tuấn là con út trong một gia đình đông anh chị em ở vùng quê nghèo. Bố mẹ Tuấn làm nông, quanh năm lam lũ trên cánh đồng. Dù vất vả, mẹ luôn cố gắng dành những điều tốt đẹp nhất cho các con. Tuấn nhớ mãi một kỷ niệm về đôi giày cũ của mẹ, thứ mà cậu luôn trân quý như một báu vật suốt đời.
Năm ấy, Tuấn lên lớp 5, nhà trường tổ chức một buổi diễn văn nghệ cuối năm. Được chọn làm diễn viên chính trong tiết mục múa, Tuấn vui lắm, nhưng cũng đầy lo lắng. Thầy giáo nói rằng cả lớp phải mang giày trắng để biểu diễn, nhưng Tuấn lại không có đôi giày nào ra hồn.
Về nhà, Tuấn ngại ngùng nói với mẹ:
"Mẹ ơi, con cần một đôi giày trắng để diễn, nhưng nhà mình..."
Tuấn không dám nói tiếp, nhưng mẹ hiểu ngay. Bà vuốt tóc con, cười nhẹ:
"Đừng lo, mẹ sẽ lo cho con."
Tối hôm đó, mẹ lục lọi khắp nhà, nhưng chẳng tìm thấy tiền. Sáng hôm sau, bà mang đôi giày cũ của mình ra chợ để bán. Đó là đôi giày duy nhất mẹ dùng mỗi khi đi xa, đã sờn mòn vì năm tháng. Bán đôi giày đi, mẹ chỉ nhận được một số tiền ít ỏi, nhưng bà vẫn hối hả chạy đi mua đôi giày trắng cho con.
Khi nhận được đôi giày mới, Tuấn vừa mừng vừa rưng rưng nước mắt. Cậu biết mẹ đã hy sinh rất nhiều cho mình, dù bà chẳng bao giờ kể. Đôi giày mới vừa chân, sạch sẽ, và trắng tinh. Hôm biểu diễn, Tuấn tỏa sáng trên sân khấu, trong lòng tràn ngập niềm tự hào vì biết rằng đôi giày ấy chứa đựng cả tình yêu thương của mẹ.
Thời gian trôi qua, đôi giày trắng ấy dần cũ đi, nhưng Tuấn không bao giờ vứt bỏ. Cậu giữ nó như một kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhở bản thân về sự hy sinh và tình yêu của mẹ. Đôi giày cũ của mẹ đã giúp cậu hiểu rằng, đôi khi, những điều lớn lao lại nằm trong những hành động giản dị nhất.