Xưa kia, có một đôi vợ chồng sống không hòa thuận, vì tính cách khác nhau. Anh chồng nghiện mọi thứ, từ ăn uống đến săn chim mồi. Mỗi lần đánh bắt con mồi, anh ta lại mang về để làm thịt, tận hưởng vị rượu say. Trong khi đó, người vợ thì không biết làm thế nào để khuyên anh chồng. Vào một năm Tết, khi mọi người đều bận rộn chuẩn bị, nhà họ vẫn chẳng có gì. Một cuộc cãi lộn giữa vợ chồng nổ ra và những lời nói đau lòng được thả ra.
Con gái nhỏ hỏi mẹ:
– Mẹ ơi! Tại sao nhà mình chưa gói bánh chưng?
Mẹ quay lại trả lời:
– Bánh? Đâu có thịt để làm nhân!
Khi con trai hỏi về thịt lợn, bố trả lời:
– Lợn nhà mình nhỏ như chuột, làm thế nào có thịt!
Mẹ mày chẳng bao giờ có lợn, chỉ có lợn chuột thôi!
Trong khi tức giận với vợ, anh chồng không thể nào quên chuyện bánh. Vì vậy, anh ta lẻn sang nhà hàng xóm trộm một đùi lợn để mang về. Say sưa uống rượu, anh chồng không thể về nhà được, nằm đâu đó bên lề rừng. Người qua đường bảo vợ đưa chồng về nhà, nhưng người vợ nói những lời nguyền rủa. Chiều tối, khi đèn đóm được thắp sáng, mọi người nhận ra nhà họ chẳng có gì, nhưng chị vẫn gói bánh, đặt nồi lên luộc.
Vào đêm đó, đứa con gái và con trai chờ bánh lâu quá, cuối cùng họ cũng ngủ thiếp đi. Bấy giờ, người mẹ nhớ đến chồng nằm ngoài trời. Bà thắp đuốc và đưa con trai đi tìm. Khi đến gần nơi bìa rừng, họ thấy những vũng máu, vết chân hổ, và tay áo…
Mẹ con khóc lên: 'Hổ đã ăn thịt chồng tôi'.
Hai mẹ con chạy về làng, khóc thảm. Cả làng đến giúp tìm nhưng không thấy chút dấu vết. Hối hận, sáng hôm sau người vợ và con trai lại đi tìm chồng. Họ theo dõi những giọt máu và vết chân hổ, đi mãi đến khi tìm thấy xác chồng trong thung lũng. Anh ta còn sống, vì mùi rượu khó chịu nên hổ không dám ăn. Người vợ ôm xác chồng và kể về những khổ cực của mình. Chị ta khóc, gọi mắng, sau cùng chỉ còn khóc mà không thể phát âm. Chị quyết định cắn lưỡi tự tử. Con trai lớn chạy về nhà khi thấy mẹ chết theo bố.
Hai anh em khóc nức nở. Chiều mùng ba Tết, cả làng đưa thịt và bánh đến, nhưng hai đứa bé đều không chịu ăn. Sáng mùng một, từ trong giấc mơ, người ta thấy xác hai vợ chồng ôm nhau chết trước cửa. Hai đầu lợn đặt trước hai lăng mộ.
Sau này, khi hai đứa con lớn lên, họ gói bánh chưng hàng năm và cúng trên bàn thờ cha mẹ. Người Cao Lan cứ đến Tết là lại gói bánh, buộc cặp, luộc để cúng tổ tiên.