Ở một miền quê nghèo, cậu bé Minh sống cùng mẹ trong căn nhà nhỏ ven rừng. Mùa đông năm ấy lạnh hơn bao giờ hết, gió rét cắt da cắt thịt, phủ trắng khắp ngôi làng. Trong nhà, đồ đạc sơ sài, chỉ có một chiếc chăn cũ đã sờn, chẳng đủ ấm để chống chọi với cái rét miền Bắc.
Minh, lúc ấy chỉ mới 10 tuổi, thường có rô trong chiếc áo mỏng, đôi tay tím tái, nhưng chẳng bao giờ than vãn. Cậu biết mẹ đang rất khó khăn để lo cho cuộc sống của hai mẹ con. Mỗi buổi sáng, mẹ lại đi vào rừng kiếm củi, gánh ra chợ bán lấy tiền mua gạo. Bà chẳng ngại giá lạnh hay đôi bàn chân rướm máu vì những con đường sỏi đá.
Một đêm nọ, Minh chợt tỉnh giấc vì cơn gió lạnh ùa vào căn nhà nhỏ. Nhìn quanh, cậu thấy mẹ đang ngồi vá lại chiếc áo cũ. Ánh đèn dầu leo lắt chiếu lên gương mặt mẹ, hiện rõ những nếp nhăn và vẻ mệt mỏi. Minh khẽ hỏi:
"Mẹ, sao mẹ không ngủ đi?"
Mẹ ngẩng lên, cười hiền:
"Mẹ vá áo cho con, mai con mặc đi học cho ấm."
Sáng hôm sau, mẹ đưa cho Minh chiếc áo đã được vá lại cẩn thận. Mặc dù vẫn cũ kỹ, nhưng Minh cảm nhận được sự ấm áp lạ thường khi khoác chiếc áo lên người. Cậu bé ôm lấy mẹ, cảm nhận đôi tay mẹ gầy guộc nhưng ấm áp vô cùng.
Ít lâu sau, Minh phát hiện ra rằng mẹ đã bán đi chiếc áo dày duy nhất của mình để lấy tiền mua gạo. Mỗi khi ra ngoài, mẹ chỉ khoác tạm chiếc khăn mỏng trên vai, mặc kệ gió rét thấu xương. Minh xúc động đến nghẹn ngào, cậu tự nhủ rằng mình sẽ học thật giỏi để không phụ lòng mẹ.
Nhiều năm trôi qua, Minh đã trưởng thành và trở thành một giáo viên. Vào mùa đông đầu tiên khi Minh có lương, cậu mua một chiếc áo ấm mới toanh và mang về quê. Cậu trân trọng khoác chiếc áo ấy lên vai mẹ, mắt rưng rưng nói:
Mẹ mỉm cười, ánh mắt hiền hậu như chứa cả bầu trời yêu thương. Trong tim Minh, hình ảnh người mẹ tần tảo, sẵn sàng hy sinh tất cả để giữ ấm cho con sẽ mãi là ký ức đẹp nhất.